Bác Hồ của chúng em | Chu Trọng Huyến
Tớ đã học tiếng Anh như thế nào

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Thanh Thúy
Ngày gửi: 17h:18' 25-04-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Thanh Thúy
Ngày gửi: 17h:18' 25-04-2024
Dung lượng: 1.0 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Ngày mới mở ra showroom kiêm phòng đọc sách miễn phí tại 119
C5 - Tô Hiệu, một con phố đông đúc, trong khu vực dân trí cao, hầu
như ngày nào tôi cũng qua đó để pha trà, mời kẹo và giao lưu với bạn
đọc, với những người yêu thích sách. Và hình như niềm vui lớn nhất
của người mà sau này được mệnh danh là “Tiến sĩ văn hóa đọc” như
tôi là được nói chuyện, tâm tình với những người mê sách và muốn
ứng dụng tốt nhất những gì học được từ sách vào công việc và cuộc
sống như mình.
Có nhiều vị khách đặc biệt đã đến với phòng đọc sách miễn phí
này và một trong số đó là cậu bé dẫn chương trình Chúc bé ngủ ngon
trên Đài truyền hình Việt Nam với cái tên quen thuộc Đỗ Nhật Nam.
Tôi hơi ngạc nhiên về cậu bé mới sáu tuổi mà nói tiếng Anh khá tốt và
thích nói chuyện với tôi bằng tiếng Anh. Tôi bất ngờ khi cậu bé trả lời
câu hỏi của một Lời giới thiệu đồng nghiệp tại Thái Hà Books “Cháu
có biết ai là giám đốc công ty sách Thái Hà không?” rằng chính là tôi,
với lý do rất trẻ con nhưng cũng rất người lớn: “Bởi bác ấy sử dụng
tiếng Anh rất tốt. Giám đốc công ty sách thì phải giỏi ngoại ngữ chứ”.
Sau này khi thấy tôi biết bốn ngoại ngữ, Nhật Nam nói: “Cháu biết
ngay mà!”.
Nhật Nam muốn dịch sách. Vì chiều Nhật Nam và bố mẹ cháu
nên chúng tôi đưa cho cu cậu mấy cuốn trong bộ Cu Tí khám phá thế
giới với mong muốn thật lòng: “Để cháu đọc cho vui” bởi chẳng nhẽ
lại nói luôn rằng: “Làm sao mà cháu dịch được!” Khi đó Nhật Nam
mới sáu tuổi. Chúng tôi đưa sách cho Nhật Nam và quên luôn mất
chuyện này.
Ngày nhận được bản dịch, chúng tôi hoàn toàn bất ngờ vì trình
độ tiếng Anh, kỹ năng dịch thuật và khả năng ngôn từ của cháu. Thế
là Thái Hà Books dừng ngay việc in bộ sách với bản dịch đã được
chọn trước đây của một dịch giả nổi tiếng. Cả Thái Hà Books thừa
nhận: Đây mới là giọng dịch phù hợp với một cuốn sách dành cho
những cu Tí muốn khám phá thế giới.
Và rồi chúng tôi có mặt trong lễ nhận kỷ lục “Dịch giả nhỏ tuổi
nhất Việt Nam”. Lúc đó Nhật Nam bảy tuổi. Và rồi chúng tôi trở
thành những người bạn lớn rất thân thiết. Và rồi nếu không gặp
nhau, chúng tôi hay nhắn tin cho nhau.
Tôi không thể quên được một lần tôi đã hỏi Nhật Nam, khi ấy
mới sáu tuổi, lớn lên cháu muốn làm nghề gì. Không nghĩ ngợi, cậu
bé trả lời ngay: Làm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Mĩ. Khi tôi hỏi, tại
sao lại là Mĩ mà không phải Việt Nam hay một nước khác, cháu bảo,
bởi chỉ có Mĩ mới đủ lớn và đủ khó để cháu làm. Khi tôi đùa hỏi tiếp
rằng tại sao là Bộ trưởng mà không phải là Tổng thống, Nhật Nam
nói: “Ô thế bác không biết à, muốn ứng cử làm Tổng thống Mĩ phải
sinh ra trên đất Mĩ mà cháu lại sinh ra ở Nhật!”
Khi Nhật Nam bảy tuổi, vẫn câu hỏi cũ tôi nêu ra, nhưng đáp án
lần này lại hoàn toàn khác: “Cháu muốn trở thành nhà sinh vật học”.
Hóa ra Dịch giả nhỏ tuổi nhất Việt Nam muốn làm chủ thế giới sinh
vật, để các con vật được khám phá, được yêu thương, được sống yên
vui và hạnh phúc.
Cũng khi cháu mới bảy tuổi, Thái Hà Books tổ chức tọa đàm
“Khách hàng chưa phải là thượng đế” và Nhật Nam đến dự. “Cậu bé
tý hon” của chúng ta đã có bài phát biểu về lãnh đạo doanh nghiệp
làm bao người đứng đầu các công ty và tập đoàn vô cùng bất ngờ.
Cháu phân tích về phong cách lãnh đạo tại Việt Nam, Nhật, Mĩ, châu
Âu trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Cháu nói về việc nên làm để
kinh tế phát triển. Nhiều doanh nhân bữa đó, trong đó có một người
khác cũng tên là Nam – anh Nguyễn Thành Nam, người giữ chức
Tổng giám đốc tập đoàn FPT sau này, không thể không trầm trồ khen
cháu.
Năm 2011, khi phát hiện ra những “tác phẩm” tiếng Anh của Nhật
Nam tôi đã rất bất ngờ. Mà không chỉ có tôi, mấy anh bạn sống quen
nơi đất Mĩ, đất Anh hay Úc cũng ngạc nhiên. Không ai có thể tin, một
cậu bé chưa đến mười tuổi đời, có thể tạo ra được những tác phẩm
tuyệt diệu như thế.
Tôi không muốn nói về những kết quả Nhật Nam đã đạt được cho
đến thời điểm này mà muốn nói về cháu như một CON NGƯỜI. Nhật
Nam rất tình cảm và đáng yêu. Thật sự là như vậy. Nụ cười hiền hậu
và ánh mắt hút lòng người của Nhật Nam luôn hiển hiện trong tôi. Và
hình như cứ khi nào buồn, nhớ đến khuôn mặt cháu là tôi vui ngay
trở lại. Mẹ Điệp của Nam đã mấy lần cám ơn tôi và Thái Hà Books đã
phát hiện và tạo điều kiện để cháu học tập và trưởng thành nhưng chị
không biết rằng người cám ơn phải là tôi. Nhật Nam đã mang đến cho
không chỉ tôi mà tất cả các thành viên của gia đình Thái Hà Books
cùng bao bạn đọc nhiều niềm vui và hạnh phúc. Nhật Nam rất rất tình
cảm.
Tôi viết những dòng chữ này nhân dịp đầu xuân Nhâm Thìn 2012.
Khi đang gõ, không hiểu sao tôi lại nghĩ đến mười người mua quà
nhiều nhất cho tôi từ bé đến giờ. Bạn sẽ rất ngạc nhiên bởi trong
danh sách này có bé Nhật Nam. Bạn cũng khó tin nếu biết rằng áo len
tôi đang mặc, áo sơ mi đang trên người tôi, rồi cả áo khoác hai mặt
hay đôi tất đang làm ấm chân khi nhiệt độ Hà Nội đang xuống dưới
10 độ vào đêm như bây giờ… đều do Nhật Nam tự mua, tự chọn. Màu
cháu chọn rất tinh tế. Cỡ cháu chọn rất vừa. Cách cháu tặng quà rất
trân trọng. Tấm lòng và cách đối xử của Nhật Nam thật đáng để tôi và
bao người lớn khác phải học theo.
Nhiều báo đài đã hỏi tôi, liệu Nhật Nam có phải là thần đồng hay
không. Xin thưa, không. Cháu là một cháu bé bình thường và có tố
chất thông minh. Để có Nhật Nam như ngày hôm nay, anh Thảo và
chị Điệp đã rất biết “thai giáo” cháu. Bố mẹ của Nhật Nam đã áp dụng
rất tốt những gì đã được viết ra trong những cuốn sách của bộ
Phương án 0 tuổi và Dạy trẻ thông minh sớm hay Dạy trẻ biết đọc
sớm. Thực ra hiện nay tôi cũng đang theo dõi và giúp đỡ hơn chục
cháu nhỏ dưới bảy tuổi và thấy kết quả của việc áp dụng giáo dục trẻ
thông minh sớm rất tốt. Phương pháp nuôi dạy của cha mẹ ngay từ
khi mang thai và tinh thần hiếu học, sự quyết tâm của chính con trẻ là
bí quyết để có Nhật Nam của ngày hôm nay.
Nhật Nam là người bạn lớn của tôi. Tôi cũng là người bạn thân
thiết của cháu. Nhật Nam đã bước qua ngưỡng cửa mười tuổi và tôi
tin rằng cháu sẽ thành một công dân tuyệt vời của đất Việt chúng ta.
Tôi nguyện cầu cho cháu có thêm những thành tích mới. Tôi cũng
đang chờ đón những Nhật Nam khác trong tương lai gần.
Nguyễn Mạnh Hùng
Chủ tịch HĐQT
kiêm Giám đốc Công ty Sách Thái Hà
Lời tựa
Kính thưa bạn đọc!
Ngay từ nhỏ, Nhật Nam đã thích đọc và thích viết. Hàng ngày,
Nhật Nam thường tự mình ghi chép những điều quan sát được vào
một cuốn sổ nhỏ. Ban đầu, Nam viết bằng tiếng Việt sau rồi chuyển
sang viết tiếng Anh. Có lẽ chính vì ham viết mà các bài viết của Nam
hầu hết thường trong sáng, dễ hiểu. Ở trường học, ngoài môn Tiếng
Anh, Nam cũng rất xuất sắc ở môn Tập làm văn. Cô giáo thường ngạc
nhiên vì khả năng viết nhanh, viết có cảm xúc của Nam trong mỗi đề
Tập làm văn cô giao tại lớp. Có một điều rất thú vị là Nam viết tiếng
Anh dễ hơn viết tiếng Việt, khi gặp chủ đề gì khó, Nam thường tự
vạch dàn ý bằng tiếng Anh rồi mới triển khai viết tiếng Việt. Nam
thường hay tự mình dịch các truyện nước ngoài, đôi khi mua cả bản
dịch nhưng không để đọc mà là để so sánh cách dịch của mình với
cách dịch trong sách. Nếu bắt gặp từ nào hay, Nam ghi chép lại cả
bằng tiếng Anh và tiếng Việt. Nhờ đọc nhiều sách, chịu khó sưu tầm
nên Nam có vốn hiểu biết về xã hội khá dày dặn để có thể vượt qua
các kì thi lấy chứng chỉ quốc tế với số điểm khá cao. Các bài luận tiếng
Anh của Nam thường được đánh giá cao vì cấu trúc chặt chẽ, nhiều ý
tưởng mới mẻ mà vẫn giữ nguyên được sự hồn nhiên, sinh động.
Được sự động viên của các cô chú trong công ty Thái Hà Books,
đặc biệt của bác Hùng – Giám đốc công ty, cũng là người bạn lớn
thân thiết của Nam, cháu đã tập hợp lại một số phần ghi chép của
mình thành cuốn Tớ đã học tiếng Anh như thế nào? với mong muốn
truyền đến cho bạn đọc niềm đam mê môn Tiếng Anh. Chúng tôi hy
vọng cuốn sách như dòng suối nhỏ hiền hòa, mát lành, thân thiện và
mến thương thay cho lời chào của Nhật Nam đến với mọi người. Xin
mọi người hãy đón nhận và chia sẻ niềm hạnh phúc cùng chúng tôi
khi đang nâng niu những hạt mầm của tình yêu thương trong gia đình
mình.
Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc!
Đỗ Xuân Thảo
Bố của Đỗ Nhật Nam
Xin chào các bạn, tớ tên là Đỗ Nhật Nam. Tớ học mẫu giáo ở
trường mầm non Baby World. Tớ không đi học đều vì chẳng hiểu sao,
cứ ở nhà thì tớ rất khỏe nhưng đi học thế nào cũng ốm. Trước tình
hình ấy, bố tớ quyết định là cứ để tớ ở nhà. Bố tớ lúc nào cũng thế,
luôn sợ tớ bị ốm này, sợ bị học nhiều quá này, bị ngã đau này... nói
chung là sợ rất nhiều thứ. Bố tớ kể là bố tớ chẳng có tuổi thơ (điều
này tớ cũng đọc được trong một vài câu chuyện mà bố tớ viết về cuộc
đời mình), thành ra bây giờ bố tớ muốn mang lại những gì thần tiên
nhất cho tớ hì... hì, kể cả việc nghỉ học ở nhà cũng là việc mà bố tớ
cho là thần tiên ấy. Ở nhà, tớ tự học đánh vần và học ghép chữ. Tớ
thấy học đọc dễ cực, chẳng khó tẹo nào. Mẹ tớ treo bảng chữ cái lên
đầu giường của tớ, mỗi tối mẹ chỉ dạy năm chữ, hôm sau ôn lại rồi
học thêm, cứ thế, tớ học bảng chữ cái trong vòng chưa đầy một tuần.
Tiếp theo, mẹ tớ không dạy tớ đọc luôn mà dạy cách đánh vần. Cứ
tưởng đánh vần là ngon ăn, nhưng cũng có những tiếng dễ bị mắc lừa
lắm đấy. Ví dụ như tiếng “ông” chẳng hạn. Tớ luôn luôn đánh vần là
ờ... ông... ông làm mẹ tớ cười ngặt nghẽo. Sau giai đoạn đánh vần, tớ
bắt đầu ghép các vần trong sách giáo khoa Tiếng Việt lớp Một, từ vần
dễ đến vần khó. Thế là, chẳng mấy chốc, tớ đã có thể đọc được.
Trước đó, tớ rất ham đọc truyện, nhất là truyện tranh như
Đôrêmon chẳng hạn. Tớ mê tít con mèo máy có nhiều phép thuật và
ngộ nghĩnh. Thế nên, vì chưa biết đọc, tớ hay phải nằn nì nhờ bố mẹ
đọc hộ, có khi còn phải mang sách sang nhờ cả bác bán chè cạnh nhà.
Nhưng tớ nói thật nhé, nhờ người khác đọc truyện tranh thì chẳng
thú vị chút nào vì mình không theo dõi được tranh, chán lắm. Nhưng
khi biết đọc rồi, tớ được tự mình phiêu lưu trong thế giới của các
nhân vật. Chỗ nào thấy hay, tớ có thể gấp sách lại để tưởng tượng.
Câu chuyện dài đầu tiên mà tớ tự đọc là Tottochan – Cô bé bên cửa
sổ. Các ấy đã đọc truyện này chưa? Nếu chưa thì các ấy nên tìm đọc đi
– hay cực. Tớ yêu cái lớp học trên toa tàu, yêu thầy hiệu trưởng trong
truyện đến nỗi luôn mơ là mình cũng sẽ đi học trên một con tàu như
thế. Mà từ khi đọc truyện này, tớ trở nên ăn uống khoa học hơn – mẹ
tớ bảo thế, vì trước đây tớ không thích ăn rau và cá, chỉ thích ăn thịt
thôi, nhưng bây giờ thì tớ đã ăn để cho một bữa ăn có cả “thức ăn của
biển” (cá) và “thức ăn của đất” (rau, đậu...) như ở trường học toa tàu.
Mà các ấy biết không, người lớn không thích chúng mình đọc truyện
tranh nhiều đâu. Mẹ tớ còn gọi những quyển truyện tranh là “con sâu
đục phá tâm hồn” – nghe ghê thế! Mẹ thích tớ đọc truyện cổ tích,
truyện khoa học... Nhưng dù sao thì thỉnh thoảng đọc truyện tranh
chắc cũng không đến nỗi bị đục phá gì đâu (mong là mẹ không đọc
chỗ này).
Sau khi đã biết đọc, mẹ cũng dạy tớ làm toán. Ban đầu, nếu cứ để
những con số là tớ chịu, không biết cộng trừ làm sao. Cho nên, mẹ tớ
toàn phải lấy những ví dụ “rất hấp dẫn” như 3 cái kẹo này, 6 cái bánh
hambuger này, thậm chí cả 10 đĩa mì Ý nữa chứ (vì tớ rất khoái món
này), cứ thế tớ cộng trừ ngon ơ. Đến đây tớ chợt nhớ một câu chuyện
vui: Cô giáo hỏi bạn Tèo: “Nếu cô cho con 6 cái kẹo, con cho bạn Tí 3
cái thì con sẽ còn mấy cái kẹo?” Ngẫm nghĩ một lúc, bạn Tèo trả lời:
“Thưa cô, con không còn cái nào ạ vì sau khi cho xong thì con cũng ăn
hết luôn ạ.” Các ấy thấy buồn cười không? Cho nên đừng tưởng
tượng quá mức khi mẹ cho các ví dụ là những món ăn nhé! Tớ cũng
không thích khi làm toán mà phải giơ ngón tay hoặc cả ngón chân lên
để đếm đâu. Trông chẳng đẹp chút nào. Thử tưởng tượng nếu đang
ngồi cạnh một bạn rất dễ thương, mình lại giơ bàn chân lấm lem lên,
đặt lên ghế và đếm. Chắc chắn bạn ấy sẽ nhìn mình chằm chằm, hệt
như mình là người hành tinh khác đến vậy. Xấu hổ lắm! Nghĩ thế nên
tớ luôn tìm cách nhẩm trong đầu chứ nhất định không giơ ngón tay
ra, dần dần rồi cũng quen, tất nhiên ban đầu tớ cũng hay nhầm lẫn
lung tung, lắm khi mẹ tớ bực cả mình. Tớ còn nghe mẹ tớ than thở
với bố tớ: “Hình như cu Nam nhà mình không có năng khiếu Toán
học”. Chẳng nghe thấy bố tớ nói gì, không biết bố có buồn vì điều đó
không nữa.
Ngoài môn Toán ra, tớ cũng phải làm quen với cả những môn
như tập tô này, mà không phải tô theo hình như ở lớp mẫu giáo đâu,
tô theo chữ. Nói chung đây là một công việc rất nhạt nhẽo, các con
chữ không hấp dẫn bằng hình vẽ, lại có nhiều nét cong nên rất khó tô
cho đẹp. Mà mẹ tớ lại yêu cầu phải tô gọn gàng, không được lệch ra
ngoài. Tớ thường phải mắm môi mắm lợi, toát cả mồ hôi mà kết quả
cũng chẳng được như ý. Nhưng được cái là tớ không nản. Mẹ tớ nói,
đó là phẩm chất đáng yêu nhất của tớ, điều này tớ sẽ nói lại ở phần
học lớp tiếng Anh. Nhờ chăm chỉ nên dần dần tớ tô không đến nỗi tệ.
Nhưng vẫn không thích một chút nào – chỉ là nghĩa vụ thôi, các ấy ạ.
Sau khi có thể yên tâm với việc chuẩn bị các kiến thức vào lớp
Một, mẹ tớ bắt đầu chuyển sang giai đoạn mà tớ gọi là “tưởng tượng
về lớp Một”. Mẹ tớ hay kể cho tớ nghe vào học lớp Một có gì vui, cô
giáo sẽ như thế nào... Nói chung là toàn những điều hay cả. Thế
nhưng cũng có thêm nhiều nghĩa vụ rất khác với hồi học mẫu giáo
nhé, như mình không được vừa học vừa chơi này, không có những
giờ học như đóng giả bác sĩ, công nhân xây dựng, không có những giờ
học bằng đồ hàng này. Thay vào đó là cô giáo giảng và mình phải ngồi
lắng nghe thật chăm chú, khi nào trống báo hết giờ mới được ra chơi.
Cũng không được nũng nịu, đang học lại “Con thưa cô cho con đi tè
ạ”, “Con thưa cô bạn Hoa trêu con ạ”, cô giáo sẽ không vui đâu! Tớ
chịu không hình dung ra việc tất cả lớp ngồi ngay ngắn sau bàn học sẽ
như thế nào. Ở lớp mẫu giáo, chúng tớ toàn ngồi thành một vòng
tròn, nếu thỉnh thoảng có bò quanh vòng tròn cũng không sao.
Việc vất vả nhất của bố mẹ tớ là chọn trường để tớ vào học lớp
Một. Một danh sách dài dằng dặc bố mẹ tớ đưa ra để cân nhắc. Đôi
khi có những cuộc tranh luận khá căng thẳng giữa bố tớ và mẹ tớ. Bố
thì nói: “Tiêu chí ưu tiên hàng đầu là tiện lợi cho việc đi lại, càng gần
càng tốt”. Mẹ tớ thì lại muốn trường nào phải có các cô giáo kinh
nghiệm này, tâm lí này... nói chung là rất nhiều thứ nữa cơ. Tớ cũng
thỉnh thoảng được hỏi ý kiến trong việc lựa chọn đó, như: “Nam có
thích trường này không? Con thấy thế nào khi học ở đây?” mỗi khi
mẹ đèo tớ đến thăm một trường nào đó. Những lúc được hỏi thế, tớ
vui lắm, như mình là người lớn đến nơi. Thành ra, tớ phải cân nhắc
rất kĩ để đưa ra câu trả lời, chứ không chỉ nói “con thích” hay “con
không thích”. Mà phải có lí do hẳn hoi, ví dụ như: “Trường này có
nhiều cây xanh, trông cũng mát mẻ” hay: “Sân trường này hẹp quá,
con sợ không đủ chỗ chơi.” Nói tóm lại, nghe rất là “người lớn”. Tuy
nhiên, có một đặc điểm mà tớ rất hay để ý mỗi khi đến thăm một
trường nào đó nhưng tớ không dám nói cho mẹ tớ nghe, sợ mẹ cười,
đó là khu nhà vệ sinh! Tớ nói thật đấy, tớ rất sợ và không dám đi tè ở
những nơi nào không vệ sinh đâu. Chẳng thế mà hồi học mẫu giáo, tớ
chuyên nhịn đến tận lúc về nhà. Bao giờ việc đầu tiên của tớ khi về
đến nhà cũng là lao ầm ầm vào nhà vệ sinh. Mẹ tớ sợ lắm, đến nỗi
không dám rẽ vào chợ để mua thức ăn, sợ nhỡ tớ buồn tè quá không
chịu nổi thì gay. Nhiều lần mẹ tớ nghiêm khắc phê bình nhưng tớ vẫn
chưa sửa được tật này. Thế nên, tớ chỉ ao ước được học ở những
trường có nhà vệ sinh sáng choang, thơm phức như kiểu nhà vệ sinh
ở sân bay thôi. Nếu tay bạn bẩn, chỉ cần thò tay dưới cái vòi, nước sẽ
tự động chảy ra, tha hồ mà sạch.
Nhiều danh sách các trường để lựa chọn quá cho nên đã sang đến
tháng Sáu mà bố mẹ tớ vẫn chưa tìm được. Trong lúc bối rối, một cô
ở cơ quan bố tớ có đưa ra gợi ý về trường Lê Quý Đôn – một trường
rất mới, chỉ có hai tuổi thôi. Bố mẹ tớ lập tức đến để tìm hiểu tình
hình. Trường mới, đẹp, khu nhà vệ sinh sạch sẽ lại có xe đưa đón học
sinh tận nhà nữa chứ. Thế là ổn rồi! Bố mẹ tớ quyết định mua hồ sơ
và không còn phân vân về việc chọn trường nữa. Cũng có nghĩa là từ
giờ trở đi, tớ không còn là học sinh của mẫu giáo nữa mà đang tiến
gần hơn đến thế giới của người lớn với nhiều trách nhiệm và nghĩa
vụ mà bất kì một học sinh nào cũng phải thực hiện. Oai hơn và cũng
lo lắng hơn!
Tớ vào lớp Một
Các ấy ơi, không phải cứ bố mẹ chọn trường nào cho mình là
mình sẽ học trường đó đâu. Còn phải thi xem có được vào trường đó
không nữa chứ. Từ hồi nảo hồi nào, tớ cũng vài ba lần thi rồi. Thi bé
khỏe bé đẹp này, thi để tuyển cộng tác viên cho truyền hình này.
Những cuộc thi cũng gay go ra phết. Vậy nên, khi lần này mẹ nói phải
ôn tập để chuẩn bị thi vào trường, tớ cũng khá căng thẳng. Trường
đẹp thế, chắc hẳn phải có nhiều bạn muốn vào. Khu nhà vệ sinh của
trường khá ổn, chắc không đến nỗi phải nhịn đi tè. Nếu không cố
gắng sẽ phải vào học ở một trường mà trong nhà vệ sinh có rất nhiều
chuột cống, to bằng bắp đùi ngồi mở mắt thao láo nhìn mọi người
qua lại – mẹ tớ bảo thế.
Mẹ tớ bắt đầu chiến dịch ôn thi cho tớ và tớ nghiêm chỉnh chấp
hành. Nghe đâu có bạn còn tập trung trong các lớp để luyện thi nữa.
Buồn cười thế, không biết những lớp đó gọi là gì nhỉ, có gọi là “lớp
luyện thi cấp tốc vào lớp Một” không hay gọi là “lò luyện thi” như
những lớp ở cạnh nhà tớ vẫn hay có. Ôn thi cho tớ, mẹ tớ chủ yếu
luyện tớ ở điểm nói năng cho trôi chảy, mạch lạc. Cái chính là không
thấy “run” khi vào phòng thi. Điều này thì tớ tự cho mình điểm cộng.
Tớ thấy người lớn ai cũng yêu trẻ con cả. Cho nên, mình không cần
phải sợ.
Tuy nhiên, nếu người lớn để trẻ con tự giải quyết theo kiểu trẻ
con thì có lẽ trẻ con sẽ đỡ sợ hơn, tớ nghĩ thế. Tớ nhớ trong truyện
Tottochan – Cô bé bên cửa sổ mà tớ nói ở trên, có lần bạn nhỏ đánh
rơi một cái ví xuống hố phân, bạn ấy tiếc đứt cả ruột lên ấy chứ. Thế
là bạn ấy kiên nhẫn múc từng gáo phân lên để tìm. Khi thầy hiệu
trưởng thấy, thầy vô cùng kinh ngạc nhìn Tottochan bên cạnh một
đống phân to đùng, mồ hôi nhễ nhại. Thế nhưng khi hỏi lí do xong,
thầy bảo Tottochan cứ tiếp tục tìm cái ví nhưng với điều kiện là sau
đó phải múc toàn bộ chỗ phân về chỗ cũ. Tớ rất kinh ngạc về chi tiết
này. Nếu là mẹ tớ hay một ai khác, chắc chắn sẽ phải hét ầm lên về
việc làm dại dột và bẩn thỉu. Mẹ tớ rất không thích khi chân tay tớ
lấm lem. Cho nên tớ nghĩ giá mà thay bằng việc phải thi, chúng mình
được vào phòng thi, bạn nào thấy mình giỏi về cái gì nhất thì tự nói
ra. Có bạn sẽ chọn môn vẽ, bạn chọn hát hoặc cũng có bạn giỏi việc
chạy bộ cũng không sao. Nhưng mẹ tớ bảo, nếu làm vậy thì sẽ không
còn là phòng thi nữa. Thay vì việc coi thi, các cô giáo sẽ phải chạy từ
nơi này đến nơi kia để xem năng khiếu của các bạn. Nếu chợt có bạn
nào đó nói “con giỏi trèo cây ạ” các cô sẽ phải căng mắt ra nhìn lên
cây. Nhỡ bạn ấy trèo lên cây rồi thấy hay quá, không muốn xuống để
thi tiếp nữa thì làm sao, các cô giáo không thể trèo lên để bắt bạn ấy
xuống được vì các cô đều mặc áo dài... Lí lẽ mẹ tớ đưa ra rất thuyết
phục cho nên tớ hiểu rằng, dù sao thì mình cũng phải thi theo như
quy định chung thôi.
Chờ đợi mãi rồi ngày thi cũng đến. Hình như đó là dịp tháng Tám
thì phải. Hôm ấy, nắng gay gắt. Mẹ tớ diện cho tớ một chiếc áo rất
đẹp, cho áo vào trong quần và còn thắt một chiếc nơ nữa. Mẹ nhìn tớ
có vẻ rất hài lòng. Tớ cũng thấy mình bảnh bao hơn nhưng nói thật là
rất nóng! Trên đường đi, mẹ còn tranh thủ dặn tớ, nào là phải bình
tĩnh, phải ngoan, phải cẩn thận... rất nhiều thứ “phải” mà tớ đã được
nghe cũng khá nhiều lần rồi. Tớ cũng không tập trung lắm vì còn mải
nhìn đường. Từ hôm đến thăm trường buổi đầu, hôm nay mới là buổi
thứ hai tớ quay lại. Tớ cứ nghĩ miên man, nếu giả sử mẹ quên không
đến đón thì sao nhỉ, liệu mình có tìm được đường về nhà không? Tớ
lại tiếc là sáng nay đi không cầm theo mấy hạt đỗ để rắc trên đường,
giống như trong truyện về các anh em tí hon khi bị bố mẹ bỏ rơi ý, để
vẫn tìm được đường về. Nhưng mẹ chắc chẳng quên mình đâu. Nghĩ
thế nên tớ yên tâm với việc nghe mẹ dặn dò.
Trường thi đông nghịt người. Cũng toàn các bạn nhỏ như tớ. Bạn
nào cũng có vẻ rất diện. Chắc là để lấy lòng cô giáo chấm thi. Vì nếu
không cô sẽ nghĩ: Trời ơi, mũi anh này bẩn thể, không biết nhận vào
học xong cu cậu có bôi ra áo mình không? Thành ra, tớ thấy nhiều
bạn nữ mặc những bộ váy rất diêm dúa, tóc thắt nơ xinh lắm. Chưa
vào lớp Một mà trông chúng tớ có vẻ khác hẳn rồi đấy. Vì nhiều “thí
sinh” quá nên kì thi phải chia ra làm hai ca. Các phụ huynh thi nhau
chen lấn để xem con mình thi ở phòng số mấy. Tớ thi ca hai, phòng
thi số 9. Tớ phải ngồi chờ cho các bạn thi ca một xong xuôi mới được
vào. Trong lúc ngồi chờ, nhìn xung quanh thấy một số bạn cũng đang
được mẹ dặn dò (chắc cũng một loạt những cái “phải” như mẹ tớ).
Một số bạn khác thì có vẻ rất tự tin chạy đuổi nhau trong sân trường.
Phòng thi nằm ở tầng hai, phía cầu thang được ngăn không cho phụ
huynh đi lên. Ca một bắt đầu vào thi. Từng phòng thi sẽ xếp hàng đợi
cô giáo từ trên tầng xuống dắt lên. Kể từ phút này, không được nắm
tay mẹ nữa. Lúc xếp trong hàng nhiều bạn rất hùng dũng nhưng khi
mẹ vừa buông tay ra đã khóc ầm ĩ.
Ca một vào, sân trường yên ắng hơn. Các bạn cùng thi ca hai với
tớ cũng ngồi yên, chắc ai cũng đang nghĩ xem lúc mình lên tầng hai
thì sẽ như thế nào. Một số bạn bên cạnh tớ còn lấy quyển sách Tiếng
Việt lớp Một ra đọc vèo vèo mới khiếp chứ. Chắc biết tớ lo lắng nên
mẹ quay sang rỉ tai: “Sách ấy khi nào con vào học, các cô giáo sẽ dạy,
không cần thiết phải học trước đâu.” Tớ cười một cách yếu ớt. Tớ
đang nghĩ đến những cô giáo mà tớ vừa nhìn thấy loáng thoáng. Cô
nào cũng mặc áo dài xinh lắm nhưng có vẻ gì đấy nghiêm trang chứ
không như cô giáo hồi mẫu giáo. Dưới sân trường, những phụ huynh
có con đang thi có vẻ rất sốt ruột, cố gắng nghển cổ lên tầng hai để
nghe ngóng. Nhất là khi có tiếng khóc của một bạn nào đó ré lên, tất
cả đều hướng ánh mắt vào đó, rồi thở phào khi đó không phải con
mình. Có nhà đi theo rất đông, cả ông, bà, bố mẹ còn cầm theo máy
quay nữa. Chắc cả nhà muốn ghi lại hình ảnh rất trọng đại rồi chú
thích ở dưới “Thí sinh lớp Một”. Trong lúc đang rối bời thì mẹ tớ đọc
cho tớ nghe bài thơ Nghé đi thi, đại thể là về một chú nghé ọ lần đầu
tiên đi thi nghé xem con nào gầy, con nào béo. Nghé tung tăng đi
nhưng đến cuối cùng nghé quên mất nhiệm vụ, lại chạy ù lên đồi cao.
Buồn cười thế, mẹ tớ làm tớ quên cả hồi hộp. Nhất định mình không
thể như chú nghé ngây thơ, ngốc nghếch kia được. Mẹ tớ luôn thế,
luôn làm tớ cảm thấy yên tâm mà. Chờ đợi mãi rồi ca một cũng xong.
Các bạn ca một được dắt ra ngồi ở phòng chờ, đợi bố mẹ ra đón. Ai
cũng hớn hở chứ không như lúc ban đầu. Nhìn thèm ơi là thèm!
Bây giờ mới đến lượt chúng tớ đây. Mẹ không dắt tớ vào hàng mà
chỉ chỗ để tớ tự đứng xếp hàng, mẹ ngồi xa xa mỉm cười. Tớ đứng
ngay đầu tiên. Một chiếc biển phòng thi được đặt vào tay tớ. Hóa ra
một cô giáo nhờ tớ cầm hộ. Ôi, tớ thích lắm! Cứ như là diễu hành đến
nơi! Tớ say sưa với cái biển đến nỗi suýt nữa thì quên nhiệm vụ phải
đi theo cô. Lên đến nơi, có bạn khóc ghê lắm, cô giáo trong phòng ra
sức dỗ dành mà bạn ấy không nín. Tớ cũng trổ tài dỗ cùng, hồi đi học
mẫu giáo, tớ đã mấy lần được cô sai xuống trông các em ở lớp chồi.
Rồi bạn ấy cũng nín, ngồi cạnh tớ, lem nhem nước mắt. Cô giáo gọi
từng bạn, chỉ một vài chữ cái xem mình có biết không, rồi hỏi cách
phát âm tiếng Anh. Đến lượt tớ, cô hỏi tớ có thuộc bài thơ nào không,
tớ đọc luôn bài thơ bố tớ viết tặng: “Thằng Nam của bố ơi/ Đôi mắt
đen lay láy/ Miệng bi bô tập nói/ Làm gà ò, ó, o”... Bài thơ rất dài và
rất cảm động vì nói lên tình cảm của bố tớ với tớ mà. Cô có vẻ hài
lòng, còn xoa đầu tớ nữa chứ. Cũng nhiều bạn không đọc thơ mà hát.
Buồn cười có bạn hát đến giữa chừng thì quên, đứng giữa lớp mặt đỏ
nhừ nhưng cô chẳng trách mắng mà còn cười khiến chúng tớ cũng
cười theo. Nói chung là thi vui cực, chẳng như mẹ tớ đã miêu tả.
Nhoáng một cái đã thi xong. Chúng tớ bước ra khỏi phòng thi mà còn
nhìn cô giáo coi thi lưu luyến. Cô có vẻ rất quý tớ, bằng chứng là cô
còn nhớ được cả tên của tớ: “Nam đưa các bạn xuống phòng đợi bố
mẹ nhé!” Lúc ấy, tớ ước gì khi vào học, tớ sẽ học cô, để cô luôn cho tớ
cầm biển lớp. Mẹ đã đợi sẵn cùng với mẹ các bạn khác. Mẹ tớ không
hỏi tớ thi có tốt không mà chỉ ôm tớ rất chặt. Chắc vừa xa tớ một tí
mà mẹ tớ đã nhớ rồi. Mẹ tớ tuy thế mà mít ướt lắm, có hôm ra đón tớ
ở lớp mẫu giáo, không thấy tớ vì tớ còn bận trông các em nhỏ lớp
dưới thế mà mẹ tớ đã khóc. Mẹ tớ nói, dù sao mẹ tớ cũng là phụ nữ
thôi, sau này tớ phải mạnh mẽ để bảo vệ mẹ tớ.
Tất cả ngồi đợi để xem luôn kết quả thi. Trong danh sách thi sẽ
ghi chữ Đ nếu bạn nào đó thi đạt. Mẹ tớ dò tìm tên tớ với một chữ Đ
to đùng. Ngay lập tức, mẹ gọi cho bố tớ báo kết quả. Coi như từ đây
tớ sẽ chính thức là học sinh của trường tiểu học dân lập Lê Quý Đôn!
Từ khi thi đỗ đến lúc chính thức khai giảng còn phải chuẩn bị rất
nhiều thứ. Mẹ mua cho tớ một bộ sách giáo khoa mới tinh và rất
nhiều vở nữa. Nhưng hình như nếu các ấy không mua trước thì đến
khi vào trường các cô giáo cũng mua hộ. Vở mua của trường lại còn
có cả ảnh trường ở trang bìa nữa, có cả ba lô in biểu tượng của
trường. Nhưng mà tớ không thích, hay bị nhầm lẫn giữa bạn nọ với
bạn kia. Thế nhưng mẹ tớ bảo nếu mình mang chiếc ba lô đó, mình sẽ
có ý thức hơn trong việc giữ gìn danh tiếng của trường, nếu mình làm
việc gì xấu, mọi người sẽ nói: “Học sinh của trường Lê Quý Đôn
đấy!”, thế là không hay rồi.
Cái này nghe giống như một bài hát, giống như cả tên một bài văn
tớ đọc ké trong sách của chị tớ. Nhưng tất nhiên tâm trạng của tớ thì
không giống thế một tẹo nào. Tớ không “vừa đi vừa khóc”, cũng
không “hoang mang” vì trường học giờ đây đối với tớ cũng không còn
xa lạ nữa qua kì thi vừa rồi. Nhưng phải nói là rất hồi hộp. Mẹ tớ mặc
cho tớ một bộ quần áo đẹp, đeo cặp hẳn hoi, dù trong cặp chỉ có mấy
cái bút chì. Mẹ nắm tay tớ vào lớp. Lớp của tớ là lớp 1A9 nằm ở tầng
hai, cô giáo tớ rất trẻ và rất xinh nữa. Tớ thích lắm, tớ còn thích hơn
nữa vì phát hiện ra cô giáo lại chính là học trò cũ của bố tớ. Tớ tự hào
về điều này lắm, đi khoe ầm ĩ, nhưng bố tớ bảo, tớ phải cố gắng hơn
vì nếu không cô sẽ nghi ngờ về phương pháp dạy học của bố (?). Tớ
cũng chẳng hiểu thế nào, nhưng tất nhiên là tớ sẽ cố gắng vì cô giáo
tớ tuyệt vời thế kia mà.
Buổi đầu tiên đến lớp, cô giáo yêu cầu chúng tớ đứng lên tự giới
thiệu về mình với các bạn khác. Lớp tớ vẫn vắng lắm, ngồi cạnh tớ là
một bạn nữ, mặt mày ủ rũ. Có hai bạn nam có vẻ khá nghịch đang rì
rầm nói chuyện với nhau như đã quen biết nhau từ lúc học mẫu giáo,
trông thật đáng ghen tỵ. Phía sau là những bạn nào tớ cũng chẳng biết
vì chưa dám nhìn xuống. Mẹ tớ sau khi đưa đến cửa lớp đã đi về rồi.
Lớp Một rồi có khác, hồi tớ mới đi học mẫu giáo, mẹ tớ đứng chờ
suốt cả buổi, còn đợi xem đến bữa ăn tớ ăn thế nào. Cũng hơi lo đây,
tớ chưa chuẩn bị gì cho màn giới thiệu. Đã có một vài bạn lên tự giới
thiệu, tớ chưa kịp nhớ tên của các bạn ấy. Tớ còn mải suy nghĩ mà.
Lại một bạn nữ mặc váy rất đẹp lên hát. Tớ nghĩ ra rồi, tớ sẽ giới
thiệu bằng tiếng Anh, độc đáo đấy chứ. Sau khi nghĩ được cách, tớ
thở phào đợi đến lượt mình. Tớ giả làm hai người nước ngoài trò
chuyện với nhau, hỏi tên tuổi, nơi ở, sở thích để qua đó cho mọi
người biết tên tớ. Các bạn phía dưới nhìn tớ có vẻ ngạc nhiên, cô giáo
thì rất thích, cô còn hỏi tớ đã học tiếng Anh ở đâu mà nói hay thế. Kết
quả là, ngay sau buổi học đầu tiên, tớ được cử làm lớp trưởng! Chà,
chà, tớ cực thích chức vụ này nhé. Nếu bạn nào cũng thích làm lớp
trưởng, các bạn nhớ phải gây được ấn tượng với cô giáo ngay từ ngày
học đầu tiên, chuẩn bị màn giới thiệu hấp dẫn này, tự tin này và quan
tâm đến các bạn cùng lớp nữa vì có nhiều bạn chưa quen với lớp học
đâu.
Bắt đầu những ngày học đầu tiên ở ngôi trường mới, bạn bè cũng
quen dần. Lớp tớ chỉ có 24 bạn thôi. Tớ được cô phân ngồi ở bàn cuối
cùng (chắc vì tớ cao mà lại hơi béo nữa – mẹ tớ thì bảo: không phải
hơi béo mà là rất béo, nhưng tớ chỉ nói thế thôi, tớ không thích ai gọi
mình là béo cả), cạnh tớ là bạn Nguyên Khôi, cao nhất lớp. Nhiều lúc
nhìn bạn ấy tớ cứ tưởng tượng ra con hươu cao cổ vì dáng đi khòng
khòng do chiều cao quá khổ của bạn ấy. Chẳng bù cho một số bạn
trong lớp lại bé tí như Thành Trung này, Thùy An này, các bạn ấy
giống hệt như các em lớp mẫu giáo tớ hay gặp. Tuy thế, các bạn ấy
cũng học rất tốt, tớ và Thành Trung luôn là “đối thủ” của nhau trong
học tập đấy.
Lên lớp Một, học bao nhiêu là môn học. Giờ học nào tớ cũng
thích trừ môn Thể dục. Ban đầu tớ còn sợ giọng nói của cô Thể dục
nhưng sau đó tớ hiểu ra, cô cần phải nói to thì mới có thể nhắc nhở
được tất cả các bạn. Dưới sân trường ồn ào thế, nếu cô chỉ nói nhỏ đi
một chút là cả lớp sẽ nhốn nháo lên ngay. Dù biết thế nhưng tớ vẫn
sờ sợ mỗi khi có tiết học này. Có hôm chắc vì sợ quá nên tớ còn cảm
thấy đau bụng nữa cơ. Chà chà, các động tác chân tay thật khó điều
khiển. Chắc hè này tớ phải bảo mẹ tớ cho đi học bơi hoặc môn nào đó
có liên quan đến thể thao mới được. Các giờ học trong lớp thì tớ
thường xuyên được cô giáo khen, tớ cảm nhận các cô còn nhìn tớ rất
trìu mến nữa chứ. Ban đầu, khó nhất là môn Tập viết. Viết bằng bút
chì thôi nhưng không dễ chút nào. Bọn tớ bặm môi bặm lợi mà viết
cứ nguệch ngoạc như con giun. Bố mẹ bạn nào cũng sốt ruột khi nhìn
vở các con toàn điểm 5, điểm 6. Tớ cũng thế, mà tớ nghe bố mẹ các
bạn đến phàn nàn với cô cũng thế. Tớ cũng hết sức cố gắng nhưng
quả thực, lúc đó cái bút không theo sự điều khiển của mình, cứ trệch
đi, lại còn phải đếm dòng, đếm ly nữa. Chữ nào thì bao nhiêu ly, nét
cong, nét hất, nét xiên... mọi thứ cứ rối tung trong đầu tớ khiến tớ
nhiều lúc chỉ muốn quay lại học mẫu giáo.
May mà bố mẹ tớ rất tâm lý. Mẹ tớ thì thỉnh thoảng còn sốt ruột,
than phiền với người này người kia về điểm của tớ chứ bố tớ thì tuyệt
nhiên không. Thế mới tuyệt chứ! Mà các ấy biết không, bố tớ là
chuyên gia về tập viết đấy. Tên của bố tớ có trên dòng chữ tác giả
cuốn Tập viết lớp Một mà. Thế nên chắc bố hiểu những giai đoạn của
một chú nhóc lớp Một khi học viết và rất kiên trì đợi đến ngày điểm
số của tớ được nâng lên. Tớ lại không thích viết bằng tay phải, từ nhỏ
tớ quen viết bằng tay trái nên để đổi được sang tay phải quả là cực
hình với tớ. Cứ tranh thủ khi nào cô giáo ra ngoài là tớ lại viết bằng
tay trái, cảm giác dễ chịu hẳn (mong là cô giáo không phạt tớ khi biết
điều này). Bây giờ thì chữ tớ khá r...
Ngày mới mở ra showroom kiêm phòng đọc sách miễn phí tại 119
C5 - Tô Hiệu, một con phố đông đúc, trong khu vực dân trí cao, hầu
như ngày nào tôi cũng qua đó để pha trà, mời kẹo và giao lưu với bạn
đọc, với những người yêu thích sách. Và hình như niềm vui lớn nhất
của người mà sau này được mệnh danh là “Tiến sĩ văn hóa đọc” như
tôi là được nói chuyện, tâm tình với những người mê sách và muốn
ứng dụng tốt nhất những gì học được từ sách vào công việc và cuộc
sống như mình.
Có nhiều vị khách đặc biệt đã đến với phòng đọc sách miễn phí
này và một trong số đó là cậu bé dẫn chương trình Chúc bé ngủ ngon
trên Đài truyền hình Việt Nam với cái tên quen thuộc Đỗ Nhật Nam.
Tôi hơi ngạc nhiên về cậu bé mới sáu tuổi mà nói tiếng Anh khá tốt và
thích nói chuyện với tôi bằng tiếng Anh. Tôi bất ngờ khi cậu bé trả lời
câu hỏi của một Lời giới thiệu đồng nghiệp tại Thái Hà Books “Cháu
có biết ai là giám đốc công ty sách Thái Hà không?” rằng chính là tôi,
với lý do rất trẻ con nhưng cũng rất người lớn: “Bởi bác ấy sử dụng
tiếng Anh rất tốt. Giám đốc công ty sách thì phải giỏi ngoại ngữ chứ”.
Sau này khi thấy tôi biết bốn ngoại ngữ, Nhật Nam nói: “Cháu biết
ngay mà!”.
Nhật Nam muốn dịch sách. Vì chiều Nhật Nam và bố mẹ cháu
nên chúng tôi đưa cho cu cậu mấy cuốn trong bộ Cu Tí khám phá thế
giới với mong muốn thật lòng: “Để cháu đọc cho vui” bởi chẳng nhẽ
lại nói luôn rằng: “Làm sao mà cháu dịch được!” Khi đó Nhật Nam
mới sáu tuổi. Chúng tôi đưa sách cho Nhật Nam và quên luôn mất
chuyện này.
Ngày nhận được bản dịch, chúng tôi hoàn toàn bất ngờ vì trình
độ tiếng Anh, kỹ năng dịch thuật và khả năng ngôn từ của cháu. Thế
là Thái Hà Books dừng ngay việc in bộ sách với bản dịch đã được
chọn trước đây của một dịch giả nổi tiếng. Cả Thái Hà Books thừa
nhận: Đây mới là giọng dịch phù hợp với một cuốn sách dành cho
những cu Tí muốn khám phá thế giới.
Và rồi chúng tôi có mặt trong lễ nhận kỷ lục “Dịch giả nhỏ tuổi
nhất Việt Nam”. Lúc đó Nhật Nam bảy tuổi. Và rồi chúng tôi trở
thành những người bạn lớn rất thân thiết. Và rồi nếu không gặp
nhau, chúng tôi hay nhắn tin cho nhau.
Tôi không thể quên được một lần tôi đã hỏi Nhật Nam, khi ấy
mới sáu tuổi, lớn lên cháu muốn làm nghề gì. Không nghĩ ngợi, cậu
bé trả lời ngay: Làm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Mĩ. Khi tôi hỏi, tại
sao lại là Mĩ mà không phải Việt Nam hay một nước khác, cháu bảo,
bởi chỉ có Mĩ mới đủ lớn và đủ khó để cháu làm. Khi tôi đùa hỏi tiếp
rằng tại sao là Bộ trưởng mà không phải là Tổng thống, Nhật Nam
nói: “Ô thế bác không biết à, muốn ứng cử làm Tổng thống Mĩ phải
sinh ra trên đất Mĩ mà cháu lại sinh ra ở Nhật!”
Khi Nhật Nam bảy tuổi, vẫn câu hỏi cũ tôi nêu ra, nhưng đáp án
lần này lại hoàn toàn khác: “Cháu muốn trở thành nhà sinh vật học”.
Hóa ra Dịch giả nhỏ tuổi nhất Việt Nam muốn làm chủ thế giới sinh
vật, để các con vật được khám phá, được yêu thương, được sống yên
vui và hạnh phúc.
Cũng khi cháu mới bảy tuổi, Thái Hà Books tổ chức tọa đàm
“Khách hàng chưa phải là thượng đế” và Nhật Nam đến dự. “Cậu bé
tý hon” của chúng ta đã có bài phát biểu về lãnh đạo doanh nghiệp
làm bao người đứng đầu các công ty và tập đoàn vô cùng bất ngờ.
Cháu phân tích về phong cách lãnh đạo tại Việt Nam, Nhật, Mĩ, châu
Âu trong quá khứ, hiện tại và tương lai. Cháu nói về việc nên làm để
kinh tế phát triển. Nhiều doanh nhân bữa đó, trong đó có một người
khác cũng tên là Nam – anh Nguyễn Thành Nam, người giữ chức
Tổng giám đốc tập đoàn FPT sau này, không thể không trầm trồ khen
cháu.
Năm 2011, khi phát hiện ra những “tác phẩm” tiếng Anh của Nhật
Nam tôi đã rất bất ngờ. Mà không chỉ có tôi, mấy anh bạn sống quen
nơi đất Mĩ, đất Anh hay Úc cũng ngạc nhiên. Không ai có thể tin, một
cậu bé chưa đến mười tuổi đời, có thể tạo ra được những tác phẩm
tuyệt diệu như thế.
Tôi không muốn nói về những kết quả Nhật Nam đã đạt được cho
đến thời điểm này mà muốn nói về cháu như một CON NGƯỜI. Nhật
Nam rất tình cảm và đáng yêu. Thật sự là như vậy. Nụ cười hiền hậu
và ánh mắt hút lòng người của Nhật Nam luôn hiển hiện trong tôi. Và
hình như cứ khi nào buồn, nhớ đến khuôn mặt cháu là tôi vui ngay
trở lại. Mẹ Điệp của Nam đã mấy lần cám ơn tôi và Thái Hà Books đã
phát hiện và tạo điều kiện để cháu học tập và trưởng thành nhưng chị
không biết rằng người cám ơn phải là tôi. Nhật Nam đã mang đến cho
không chỉ tôi mà tất cả các thành viên của gia đình Thái Hà Books
cùng bao bạn đọc nhiều niềm vui và hạnh phúc. Nhật Nam rất rất tình
cảm.
Tôi viết những dòng chữ này nhân dịp đầu xuân Nhâm Thìn 2012.
Khi đang gõ, không hiểu sao tôi lại nghĩ đến mười người mua quà
nhiều nhất cho tôi từ bé đến giờ. Bạn sẽ rất ngạc nhiên bởi trong
danh sách này có bé Nhật Nam. Bạn cũng khó tin nếu biết rằng áo len
tôi đang mặc, áo sơ mi đang trên người tôi, rồi cả áo khoác hai mặt
hay đôi tất đang làm ấm chân khi nhiệt độ Hà Nội đang xuống dưới
10 độ vào đêm như bây giờ… đều do Nhật Nam tự mua, tự chọn. Màu
cháu chọn rất tinh tế. Cỡ cháu chọn rất vừa. Cách cháu tặng quà rất
trân trọng. Tấm lòng và cách đối xử của Nhật Nam thật đáng để tôi và
bao người lớn khác phải học theo.
Nhiều báo đài đã hỏi tôi, liệu Nhật Nam có phải là thần đồng hay
không. Xin thưa, không. Cháu là một cháu bé bình thường và có tố
chất thông minh. Để có Nhật Nam như ngày hôm nay, anh Thảo và
chị Điệp đã rất biết “thai giáo” cháu. Bố mẹ của Nhật Nam đã áp dụng
rất tốt những gì đã được viết ra trong những cuốn sách của bộ
Phương án 0 tuổi và Dạy trẻ thông minh sớm hay Dạy trẻ biết đọc
sớm. Thực ra hiện nay tôi cũng đang theo dõi và giúp đỡ hơn chục
cháu nhỏ dưới bảy tuổi và thấy kết quả của việc áp dụng giáo dục trẻ
thông minh sớm rất tốt. Phương pháp nuôi dạy của cha mẹ ngay từ
khi mang thai và tinh thần hiếu học, sự quyết tâm của chính con trẻ là
bí quyết để có Nhật Nam của ngày hôm nay.
Nhật Nam là người bạn lớn của tôi. Tôi cũng là người bạn thân
thiết của cháu. Nhật Nam đã bước qua ngưỡng cửa mười tuổi và tôi
tin rằng cháu sẽ thành một công dân tuyệt vời của đất Việt chúng ta.
Tôi nguyện cầu cho cháu có thêm những thành tích mới. Tôi cũng
đang chờ đón những Nhật Nam khác trong tương lai gần.
Nguyễn Mạnh Hùng
Chủ tịch HĐQT
kiêm Giám đốc Công ty Sách Thái Hà
Lời tựa
Kính thưa bạn đọc!
Ngay từ nhỏ, Nhật Nam đã thích đọc và thích viết. Hàng ngày,
Nhật Nam thường tự mình ghi chép những điều quan sát được vào
một cuốn sổ nhỏ. Ban đầu, Nam viết bằng tiếng Việt sau rồi chuyển
sang viết tiếng Anh. Có lẽ chính vì ham viết mà các bài viết của Nam
hầu hết thường trong sáng, dễ hiểu. Ở trường học, ngoài môn Tiếng
Anh, Nam cũng rất xuất sắc ở môn Tập làm văn. Cô giáo thường ngạc
nhiên vì khả năng viết nhanh, viết có cảm xúc của Nam trong mỗi đề
Tập làm văn cô giao tại lớp. Có một điều rất thú vị là Nam viết tiếng
Anh dễ hơn viết tiếng Việt, khi gặp chủ đề gì khó, Nam thường tự
vạch dàn ý bằng tiếng Anh rồi mới triển khai viết tiếng Việt. Nam
thường hay tự mình dịch các truyện nước ngoài, đôi khi mua cả bản
dịch nhưng không để đọc mà là để so sánh cách dịch của mình với
cách dịch trong sách. Nếu bắt gặp từ nào hay, Nam ghi chép lại cả
bằng tiếng Anh và tiếng Việt. Nhờ đọc nhiều sách, chịu khó sưu tầm
nên Nam có vốn hiểu biết về xã hội khá dày dặn để có thể vượt qua
các kì thi lấy chứng chỉ quốc tế với số điểm khá cao. Các bài luận tiếng
Anh của Nam thường được đánh giá cao vì cấu trúc chặt chẽ, nhiều ý
tưởng mới mẻ mà vẫn giữ nguyên được sự hồn nhiên, sinh động.
Được sự động viên của các cô chú trong công ty Thái Hà Books,
đặc biệt của bác Hùng – Giám đốc công ty, cũng là người bạn lớn
thân thiết của Nam, cháu đã tập hợp lại một số phần ghi chép của
mình thành cuốn Tớ đã học tiếng Anh như thế nào? với mong muốn
truyền đến cho bạn đọc niềm đam mê môn Tiếng Anh. Chúng tôi hy
vọng cuốn sách như dòng suối nhỏ hiền hòa, mát lành, thân thiện và
mến thương thay cho lời chào của Nhật Nam đến với mọi người. Xin
mọi người hãy đón nhận và chia sẻ niềm hạnh phúc cùng chúng tôi
khi đang nâng niu những hạt mầm của tình yêu thương trong gia đình
mình.
Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc!
Đỗ Xuân Thảo
Bố của Đỗ Nhật Nam
Xin chào các bạn, tớ tên là Đỗ Nhật Nam. Tớ học mẫu giáo ở
trường mầm non Baby World. Tớ không đi học đều vì chẳng hiểu sao,
cứ ở nhà thì tớ rất khỏe nhưng đi học thế nào cũng ốm. Trước tình
hình ấy, bố tớ quyết định là cứ để tớ ở nhà. Bố tớ lúc nào cũng thế,
luôn sợ tớ bị ốm này, sợ bị học nhiều quá này, bị ngã đau này... nói
chung là sợ rất nhiều thứ. Bố tớ kể là bố tớ chẳng có tuổi thơ (điều
này tớ cũng đọc được trong một vài câu chuyện mà bố tớ viết về cuộc
đời mình), thành ra bây giờ bố tớ muốn mang lại những gì thần tiên
nhất cho tớ hì... hì, kể cả việc nghỉ học ở nhà cũng là việc mà bố tớ
cho là thần tiên ấy. Ở nhà, tớ tự học đánh vần và học ghép chữ. Tớ
thấy học đọc dễ cực, chẳng khó tẹo nào. Mẹ tớ treo bảng chữ cái lên
đầu giường của tớ, mỗi tối mẹ chỉ dạy năm chữ, hôm sau ôn lại rồi
học thêm, cứ thế, tớ học bảng chữ cái trong vòng chưa đầy một tuần.
Tiếp theo, mẹ tớ không dạy tớ đọc luôn mà dạy cách đánh vần. Cứ
tưởng đánh vần là ngon ăn, nhưng cũng có những tiếng dễ bị mắc lừa
lắm đấy. Ví dụ như tiếng “ông” chẳng hạn. Tớ luôn luôn đánh vần là
ờ... ông... ông làm mẹ tớ cười ngặt nghẽo. Sau giai đoạn đánh vần, tớ
bắt đầu ghép các vần trong sách giáo khoa Tiếng Việt lớp Một, từ vần
dễ đến vần khó. Thế là, chẳng mấy chốc, tớ đã có thể đọc được.
Trước đó, tớ rất ham đọc truyện, nhất là truyện tranh như
Đôrêmon chẳng hạn. Tớ mê tít con mèo máy có nhiều phép thuật và
ngộ nghĩnh. Thế nên, vì chưa biết đọc, tớ hay phải nằn nì nhờ bố mẹ
đọc hộ, có khi còn phải mang sách sang nhờ cả bác bán chè cạnh nhà.
Nhưng tớ nói thật nhé, nhờ người khác đọc truyện tranh thì chẳng
thú vị chút nào vì mình không theo dõi được tranh, chán lắm. Nhưng
khi biết đọc rồi, tớ được tự mình phiêu lưu trong thế giới của các
nhân vật. Chỗ nào thấy hay, tớ có thể gấp sách lại để tưởng tượng.
Câu chuyện dài đầu tiên mà tớ tự đọc là Tottochan – Cô bé bên cửa
sổ. Các ấy đã đọc truyện này chưa? Nếu chưa thì các ấy nên tìm đọc đi
– hay cực. Tớ yêu cái lớp học trên toa tàu, yêu thầy hiệu trưởng trong
truyện đến nỗi luôn mơ là mình cũng sẽ đi học trên một con tàu như
thế. Mà từ khi đọc truyện này, tớ trở nên ăn uống khoa học hơn – mẹ
tớ bảo thế, vì trước đây tớ không thích ăn rau và cá, chỉ thích ăn thịt
thôi, nhưng bây giờ thì tớ đã ăn để cho một bữa ăn có cả “thức ăn của
biển” (cá) và “thức ăn của đất” (rau, đậu...) như ở trường học toa tàu.
Mà các ấy biết không, người lớn không thích chúng mình đọc truyện
tranh nhiều đâu. Mẹ tớ còn gọi những quyển truyện tranh là “con sâu
đục phá tâm hồn” – nghe ghê thế! Mẹ thích tớ đọc truyện cổ tích,
truyện khoa học... Nhưng dù sao thì thỉnh thoảng đọc truyện tranh
chắc cũng không đến nỗi bị đục phá gì đâu (mong là mẹ không đọc
chỗ này).
Sau khi đã biết đọc, mẹ cũng dạy tớ làm toán. Ban đầu, nếu cứ để
những con số là tớ chịu, không biết cộng trừ làm sao. Cho nên, mẹ tớ
toàn phải lấy những ví dụ “rất hấp dẫn” như 3 cái kẹo này, 6 cái bánh
hambuger này, thậm chí cả 10 đĩa mì Ý nữa chứ (vì tớ rất khoái món
này), cứ thế tớ cộng trừ ngon ơ. Đến đây tớ chợt nhớ một câu chuyện
vui: Cô giáo hỏi bạn Tèo: “Nếu cô cho con 6 cái kẹo, con cho bạn Tí 3
cái thì con sẽ còn mấy cái kẹo?” Ngẫm nghĩ một lúc, bạn Tèo trả lời:
“Thưa cô, con không còn cái nào ạ vì sau khi cho xong thì con cũng ăn
hết luôn ạ.” Các ấy thấy buồn cười không? Cho nên đừng tưởng
tượng quá mức khi mẹ cho các ví dụ là những món ăn nhé! Tớ cũng
không thích khi làm toán mà phải giơ ngón tay hoặc cả ngón chân lên
để đếm đâu. Trông chẳng đẹp chút nào. Thử tưởng tượng nếu đang
ngồi cạnh một bạn rất dễ thương, mình lại giơ bàn chân lấm lem lên,
đặt lên ghế và đếm. Chắc chắn bạn ấy sẽ nhìn mình chằm chằm, hệt
như mình là người hành tinh khác đến vậy. Xấu hổ lắm! Nghĩ thế nên
tớ luôn tìm cách nhẩm trong đầu chứ nhất định không giơ ngón tay
ra, dần dần rồi cũng quen, tất nhiên ban đầu tớ cũng hay nhầm lẫn
lung tung, lắm khi mẹ tớ bực cả mình. Tớ còn nghe mẹ tớ than thở
với bố tớ: “Hình như cu Nam nhà mình không có năng khiếu Toán
học”. Chẳng nghe thấy bố tớ nói gì, không biết bố có buồn vì điều đó
không nữa.
Ngoài môn Toán ra, tớ cũng phải làm quen với cả những môn
như tập tô này, mà không phải tô theo hình như ở lớp mẫu giáo đâu,
tô theo chữ. Nói chung đây là một công việc rất nhạt nhẽo, các con
chữ không hấp dẫn bằng hình vẽ, lại có nhiều nét cong nên rất khó tô
cho đẹp. Mà mẹ tớ lại yêu cầu phải tô gọn gàng, không được lệch ra
ngoài. Tớ thường phải mắm môi mắm lợi, toát cả mồ hôi mà kết quả
cũng chẳng được như ý. Nhưng được cái là tớ không nản. Mẹ tớ nói,
đó là phẩm chất đáng yêu nhất của tớ, điều này tớ sẽ nói lại ở phần
học lớp tiếng Anh. Nhờ chăm chỉ nên dần dần tớ tô không đến nỗi tệ.
Nhưng vẫn không thích một chút nào – chỉ là nghĩa vụ thôi, các ấy ạ.
Sau khi có thể yên tâm với việc chuẩn bị các kiến thức vào lớp
Một, mẹ tớ bắt đầu chuyển sang giai đoạn mà tớ gọi là “tưởng tượng
về lớp Một”. Mẹ tớ hay kể cho tớ nghe vào học lớp Một có gì vui, cô
giáo sẽ như thế nào... Nói chung là toàn những điều hay cả. Thế
nhưng cũng có thêm nhiều nghĩa vụ rất khác với hồi học mẫu giáo
nhé, như mình không được vừa học vừa chơi này, không có những
giờ học như đóng giả bác sĩ, công nhân xây dựng, không có những giờ
học bằng đồ hàng này. Thay vào đó là cô giáo giảng và mình phải ngồi
lắng nghe thật chăm chú, khi nào trống báo hết giờ mới được ra chơi.
Cũng không được nũng nịu, đang học lại “Con thưa cô cho con đi tè
ạ”, “Con thưa cô bạn Hoa trêu con ạ”, cô giáo sẽ không vui đâu! Tớ
chịu không hình dung ra việc tất cả lớp ngồi ngay ngắn sau bàn học sẽ
như thế nào. Ở lớp mẫu giáo, chúng tớ toàn ngồi thành một vòng
tròn, nếu thỉnh thoảng có bò quanh vòng tròn cũng không sao.
Việc vất vả nhất của bố mẹ tớ là chọn trường để tớ vào học lớp
Một. Một danh sách dài dằng dặc bố mẹ tớ đưa ra để cân nhắc. Đôi
khi có những cuộc tranh luận khá căng thẳng giữa bố tớ và mẹ tớ. Bố
thì nói: “Tiêu chí ưu tiên hàng đầu là tiện lợi cho việc đi lại, càng gần
càng tốt”. Mẹ tớ thì lại muốn trường nào phải có các cô giáo kinh
nghiệm này, tâm lí này... nói chung là rất nhiều thứ nữa cơ. Tớ cũng
thỉnh thoảng được hỏi ý kiến trong việc lựa chọn đó, như: “Nam có
thích trường này không? Con thấy thế nào khi học ở đây?” mỗi khi
mẹ đèo tớ đến thăm một trường nào đó. Những lúc được hỏi thế, tớ
vui lắm, như mình là người lớn đến nơi. Thành ra, tớ phải cân nhắc
rất kĩ để đưa ra câu trả lời, chứ không chỉ nói “con thích” hay “con
không thích”. Mà phải có lí do hẳn hoi, ví dụ như: “Trường này có
nhiều cây xanh, trông cũng mát mẻ” hay: “Sân trường này hẹp quá,
con sợ không đủ chỗ chơi.” Nói tóm lại, nghe rất là “người lớn”. Tuy
nhiên, có một đặc điểm mà tớ rất hay để ý mỗi khi đến thăm một
trường nào đó nhưng tớ không dám nói cho mẹ tớ nghe, sợ mẹ cười,
đó là khu nhà vệ sinh! Tớ nói thật đấy, tớ rất sợ và không dám đi tè ở
những nơi nào không vệ sinh đâu. Chẳng thế mà hồi học mẫu giáo, tớ
chuyên nhịn đến tận lúc về nhà. Bao giờ việc đầu tiên của tớ khi về
đến nhà cũng là lao ầm ầm vào nhà vệ sinh. Mẹ tớ sợ lắm, đến nỗi
không dám rẽ vào chợ để mua thức ăn, sợ nhỡ tớ buồn tè quá không
chịu nổi thì gay. Nhiều lần mẹ tớ nghiêm khắc phê bình nhưng tớ vẫn
chưa sửa được tật này. Thế nên, tớ chỉ ao ước được học ở những
trường có nhà vệ sinh sáng choang, thơm phức như kiểu nhà vệ sinh
ở sân bay thôi. Nếu tay bạn bẩn, chỉ cần thò tay dưới cái vòi, nước sẽ
tự động chảy ra, tha hồ mà sạch.
Nhiều danh sách các trường để lựa chọn quá cho nên đã sang đến
tháng Sáu mà bố mẹ tớ vẫn chưa tìm được. Trong lúc bối rối, một cô
ở cơ quan bố tớ có đưa ra gợi ý về trường Lê Quý Đôn – một trường
rất mới, chỉ có hai tuổi thôi. Bố mẹ tớ lập tức đến để tìm hiểu tình
hình. Trường mới, đẹp, khu nhà vệ sinh sạch sẽ lại có xe đưa đón học
sinh tận nhà nữa chứ. Thế là ổn rồi! Bố mẹ tớ quyết định mua hồ sơ
và không còn phân vân về việc chọn trường nữa. Cũng có nghĩa là từ
giờ trở đi, tớ không còn là học sinh của mẫu giáo nữa mà đang tiến
gần hơn đến thế giới của người lớn với nhiều trách nhiệm và nghĩa
vụ mà bất kì một học sinh nào cũng phải thực hiện. Oai hơn và cũng
lo lắng hơn!
Tớ vào lớp Một
Các ấy ơi, không phải cứ bố mẹ chọn trường nào cho mình là
mình sẽ học trường đó đâu. Còn phải thi xem có được vào trường đó
không nữa chứ. Từ hồi nảo hồi nào, tớ cũng vài ba lần thi rồi. Thi bé
khỏe bé đẹp này, thi để tuyển cộng tác viên cho truyền hình này.
Những cuộc thi cũng gay go ra phết. Vậy nên, khi lần này mẹ nói phải
ôn tập để chuẩn bị thi vào trường, tớ cũng khá căng thẳng. Trường
đẹp thế, chắc hẳn phải có nhiều bạn muốn vào. Khu nhà vệ sinh của
trường khá ổn, chắc không đến nỗi phải nhịn đi tè. Nếu không cố
gắng sẽ phải vào học ở một trường mà trong nhà vệ sinh có rất nhiều
chuột cống, to bằng bắp đùi ngồi mở mắt thao láo nhìn mọi người
qua lại – mẹ tớ bảo thế.
Mẹ tớ bắt đầu chiến dịch ôn thi cho tớ và tớ nghiêm chỉnh chấp
hành. Nghe đâu có bạn còn tập trung trong các lớp để luyện thi nữa.
Buồn cười thế, không biết những lớp đó gọi là gì nhỉ, có gọi là “lớp
luyện thi cấp tốc vào lớp Một” không hay gọi là “lò luyện thi” như
những lớp ở cạnh nhà tớ vẫn hay có. Ôn thi cho tớ, mẹ tớ chủ yếu
luyện tớ ở điểm nói năng cho trôi chảy, mạch lạc. Cái chính là không
thấy “run” khi vào phòng thi. Điều này thì tớ tự cho mình điểm cộng.
Tớ thấy người lớn ai cũng yêu trẻ con cả. Cho nên, mình không cần
phải sợ.
Tuy nhiên, nếu người lớn để trẻ con tự giải quyết theo kiểu trẻ
con thì có lẽ trẻ con sẽ đỡ sợ hơn, tớ nghĩ thế. Tớ nhớ trong truyện
Tottochan – Cô bé bên cửa sổ mà tớ nói ở trên, có lần bạn nhỏ đánh
rơi một cái ví xuống hố phân, bạn ấy tiếc đứt cả ruột lên ấy chứ. Thế
là bạn ấy kiên nhẫn múc từng gáo phân lên để tìm. Khi thầy hiệu
trưởng thấy, thầy vô cùng kinh ngạc nhìn Tottochan bên cạnh một
đống phân to đùng, mồ hôi nhễ nhại. Thế nhưng khi hỏi lí do xong,
thầy bảo Tottochan cứ tiếp tục tìm cái ví nhưng với điều kiện là sau
đó phải múc toàn bộ chỗ phân về chỗ cũ. Tớ rất kinh ngạc về chi tiết
này. Nếu là mẹ tớ hay một ai khác, chắc chắn sẽ phải hét ầm lên về
việc làm dại dột và bẩn thỉu. Mẹ tớ rất không thích khi chân tay tớ
lấm lem. Cho nên tớ nghĩ giá mà thay bằng việc phải thi, chúng mình
được vào phòng thi, bạn nào thấy mình giỏi về cái gì nhất thì tự nói
ra. Có bạn sẽ chọn môn vẽ, bạn chọn hát hoặc cũng có bạn giỏi việc
chạy bộ cũng không sao. Nhưng mẹ tớ bảo, nếu làm vậy thì sẽ không
còn là phòng thi nữa. Thay vì việc coi thi, các cô giáo sẽ phải chạy từ
nơi này đến nơi kia để xem năng khiếu của các bạn. Nếu chợt có bạn
nào đó nói “con giỏi trèo cây ạ” các cô sẽ phải căng mắt ra nhìn lên
cây. Nhỡ bạn ấy trèo lên cây rồi thấy hay quá, không muốn xuống để
thi tiếp nữa thì làm sao, các cô giáo không thể trèo lên để bắt bạn ấy
xuống được vì các cô đều mặc áo dài... Lí lẽ mẹ tớ đưa ra rất thuyết
phục cho nên tớ hiểu rằng, dù sao thì mình cũng phải thi theo như
quy định chung thôi.
Chờ đợi mãi rồi ngày thi cũng đến. Hình như đó là dịp tháng Tám
thì phải. Hôm ấy, nắng gay gắt. Mẹ tớ diện cho tớ một chiếc áo rất
đẹp, cho áo vào trong quần và còn thắt một chiếc nơ nữa. Mẹ nhìn tớ
có vẻ rất hài lòng. Tớ cũng thấy mình bảnh bao hơn nhưng nói thật là
rất nóng! Trên đường đi, mẹ còn tranh thủ dặn tớ, nào là phải bình
tĩnh, phải ngoan, phải cẩn thận... rất nhiều thứ “phải” mà tớ đã được
nghe cũng khá nhiều lần rồi. Tớ cũng không tập trung lắm vì còn mải
nhìn đường. Từ hôm đến thăm trường buổi đầu, hôm nay mới là buổi
thứ hai tớ quay lại. Tớ cứ nghĩ miên man, nếu giả sử mẹ quên không
đến đón thì sao nhỉ, liệu mình có tìm được đường về nhà không? Tớ
lại tiếc là sáng nay đi không cầm theo mấy hạt đỗ để rắc trên đường,
giống như trong truyện về các anh em tí hon khi bị bố mẹ bỏ rơi ý, để
vẫn tìm được đường về. Nhưng mẹ chắc chẳng quên mình đâu. Nghĩ
thế nên tớ yên tâm với việc nghe mẹ dặn dò.
Trường thi đông nghịt người. Cũng toàn các bạn nhỏ như tớ. Bạn
nào cũng có vẻ rất diện. Chắc là để lấy lòng cô giáo chấm thi. Vì nếu
không cô sẽ nghĩ: Trời ơi, mũi anh này bẩn thể, không biết nhận vào
học xong cu cậu có bôi ra áo mình không? Thành ra, tớ thấy nhiều
bạn nữ mặc những bộ váy rất diêm dúa, tóc thắt nơ xinh lắm. Chưa
vào lớp Một mà trông chúng tớ có vẻ khác hẳn rồi đấy. Vì nhiều “thí
sinh” quá nên kì thi phải chia ra làm hai ca. Các phụ huynh thi nhau
chen lấn để xem con mình thi ở phòng số mấy. Tớ thi ca hai, phòng
thi số 9. Tớ phải ngồi chờ cho các bạn thi ca một xong xuôi mới được
vào. Trong lúc ngồi chờ, nhìn xung quanh thấy một số bạn cũng đang
được mẹ dặn dò (chắc cũng một loạt những cái “phải” như mẹ tớ).
Một số bạn khác thì có vẻ rất tự tin chạy đuổi nhau trong sân trường.
Phòng thi nằm ở tầng hai, phía cầu thang được ngăn không cho phụ
huynh đi lên. Ca một bắt đầu vào thi. Từng phòng thi sẽ xếp hàng đợi
cô giáo từ trên tầng xuống dắt lên. Kể từ phút này, không được nắm
tay mẹ nữa. Lúc xếp trong hàng nhiều bạn rất hùng dũng nhưng khi
mẹ vừa buông tay ra đã khóc ầm ĩ.
Ca một vào, sân trường yên ắng hơn. Các bạn cùng thi ca hai với
tớ cũng ngồi yên, chắc ai cũng đang nghĩ xem lúc mình lên tầng hai
thì sẽ như thế nào. Một số bạn bên cạnh tớ còn lấy quyển sách Tiếng
Việt lớp Một ra đọc vèo vèo mới khiếp chứ. Chắc biết tớ lo lắng nên
mẹ quay sang rỉ tai: “Sách ấy khi nào con vào học, các cô giáo sẽ dạy,
không cần thiết phải học trước đâu.” Tớ cười một cách yếu ớt. Tớ
đang nghĩ đến những cô giáo mà tớ vừa nhìn thấy loáng thoáng. Cô
nào cũng mặc áo dài xinh lắm nhưng có vẻ gì đấy nghiêm trang chứ
không như cô giáo hồi mẫu giáo. Dưới sân trường, những phụ huynh
có con đang thi có vẻ rất sốt ruột, cố gắng nghển cổ lên tầng hai để
nghe ngóng. Nhất là khi có tiếng khóc của một bạn nào đó ré lên, tất
cả đều hướng ánh mắt vào đó, rồi thở phào khi đó không phải con
mình. Có nhà đi theo rất đông, cả ông, bà, bố mẹ còn cầm theo máy
quay nữa. Chắc cả nhà muốn ghi lại hình ảnh rất trọng đại rồi chú
thích ở dưới “Thí sinh lớp Một”. Trong lúc đang rối bời thì mẹ tớ đọc
cho tớ nghe bài thơ Nghé đi thi, đại thể là về một chú nghé ọ lần đầu
tiên đi thi nghé xem con nào gầy, con nào béo. Nghé tung tăng đi
nhưng đến cuối cùng nghé quên mất nhiệm vụ, lại chạy ù lên đồi cao.
Buồn cười thế, mẹ tớ làm tớ quên cả hồi hộp. Nhất định mình không
thể như chú nghé ngây thơ, ngốc nghếch kia được. Mẹ tớ luôn thế,
luôn làm tớ cảm thấy yên tâm mà. Chờ đợi mãi rồi ca một cũng xong.
Các bạn ca một được dắt ra ngồi ở phòng chờ, đợi bố mẹ ra đón. Ai
cũng hớn hở chứ không như lúc ban đầu. Nhìn thèm ơi là thèm!
Bây giờ mới đến lượt chúng tớ đây. Mẹ không dắt tớ vào hàng mà
chỉ chỗ để tớ tự đứng xếp hàng, mẹ ngồi xa xa mỉm cười. Tớ đứng
ngay đầu tiên. Một chiếc biển phòng thi được đặt vào tay tớ. Hóa ra
một cô giáo nhờ tớ cầm hộ. Ôi, tớ thích lắm! Cứ như là diễu hành đến
nơi! Tớ say sưa với cái biển đến nỗi suýt nữa thì quên nhiệm vụ phải
đi theo cô. Lên đến nơi, có bạn khóc ghê lắm, cô giáo trong phòng ra
sức dỗ dành mà bạn ấy không nín. Tớ cũng trổ tài dỗ cùng, hồi đi học
mẫu giáo, tớ đã mấy lần được cô sai xuống trông các em ở lớp chồi.
Rồi bạn ấy cũng nín, ngồi cạnh tớ, lem nhem nước mắt. Cô giáo gọi
từng bạn, chỉ một vài chữ cái xem mình có biết không, rồi hỏi cách
phát âm tiếng Anh. Đến lượt tớ, cô hỏi tớ có thuộc bài thơ nào không,
tớ đọc luôn bài thơ bố tớ viết tặng: “Thằng Nam của bố ơi/ Đôi mắt
đen lay láy/ Miệng bi bô tập nói/ Làm gà ò, ó, o”... Bài thơ rất dài và
rất cảm động vì nói lên tình cảm của bố tớ với tớ mà. Cô có vẻ hài
lòng, còn xoa đầu tớ nữa chứ. Cũng nhiều bạn không đọc thơ mà hát.
Buồn cười có bạn hát đến giữa chừng thì quên, đứng giữa lớp mặt đỏ
nhừ nhưng cô chẳng trách mắng mà còn cười khiến chúng tớ cũng
cười theo. Nói chung là thi vui cực, chẳng như mẹ tớ đã miêu tả.
Nhoáng một cái đã thi xong. Chúng tớ bước ra khỏi phòng thi mà còn
nhìn cô giáo coi thi lưu luyến. Cô có vẻ rất quý tớ, bằng chứng là cô
còn nhớ được cả tên của tớ: “Nam đưa các bạn xuống phòng đợi bố
mẹ nhé!” Lúc ấy, tớ ước gì khi vào học, tớ sẽ học cô, để cô luôn cho tớ
cầm biển lớp. Mẹ đã đợi sẵn cùng với mẹ các bạn khác. Mẹ tớ không
hỏi tớ thi có tốt không mà chỉ ôm tớ rất chặt. Chắc vừa xa tớ một tí
mà mẹ tớ đã nhớ rồi. Mẹ tớ tuy thế mà mít ướt lắm, có hôm ra đón tớ
ở lớp mẫu giáo, không thấy tớ vì tớ còn bận trông các em nhỏ lớp
dưới thế mà mẹ tớ đã khóc. Mẹ tớ nói, dù sao mẹ tớ cũng là phụ nữ
thôi, sau này tớ phải mạnh mẽ để bảo vệ mẹ tớ.
Tất cả ngồi đợi để xem luôn kết quả thi. Trong danh sách thi sẽ
ghi chữ Đ nếu bạn nào đó thi đạt. Mẹ tớ dò tìm tên tớ với một chữ Đ
to đùng. Ngay lập tức, mẹ gọi cho bố tớ báo kết quả. Coi như từ đây
tớ sẽ chính thức là học sinh của trường tiểu học dân lập Lê Quý Đôn!
Từ khi thi đỗ đến lúc chính thức khai giảng còn phải chuẩn bị rất
nhiều thứ. Mẹ mua cho tớ một bộ sách giáo khoa mới tinh và rất
nhiều vở nữa. Nhưng hình như nếu các ấy không mua trước thì đến
khi vào trường các cô giáo cũng mua hộ. Vở mua của trường lại còn
có cả ảnh trường ở trang bìa nữa, có cả ba lô in biểu tượng của
trường. Nhưng mà tớ không thích, hay bị nhầm lẫn giữa bạn nọ với
bạn kia. Thế nhưng mẹ tớ bảo nếu mình mang chiếc ba lô đó, mình sẽ
có ý thức hơn trong việc giữ gìn danh tiếng của trường, nếu mình làm
việc gì xấu, mọi người sẽ nói: “Học sinh của trường Lê Quý Đôn
đấy!”, thế là không hay rồi.
Cái này nghe giống như một bài hát, giống như cả tên một bài văn
tớ đọc ké trong sách của chị tớ. Nhưng tất nhiên tâm trạng của tớ thì
không giống thế một tẹo nào. Tớ không “vừa đi vừa khóc”, cũng
không “hoang mang” vì trường học giờ đây đối với tớ cũng không còn
xa lạ nữa qua kì thi vừa rồi. Nhưng phải nói là rất hồi hộp. Mẹ tớ mặc
cho tớ một bộ quần áo đẹp, đeo cặp hẳn hoi, dù trong cặp chỉ có mấy
cái bút chì. Mẹ nắm tay tớ vào lớp. Lớp của tớ là lớp 1A9 nằm ở tầng
hai, cô giáo tớ rất trẻ và rất xinh nữa. Tớ thích lắm, tớ còn thích hơn
nữa vì phát hiện ra cô giáo lại chính là học trò cũ của bố tớ. Tớ tự hào
về điều này lắm, đi khoe ầm ĩ, nhưng bố tớ bảo, tớ phải cố gắng hơn
vì nếu không cô sẽ nghi ngờ về phương pháp dạy học của bố (?). Tớ
cũng chẳng hiểu thế nào, nhưng tất nhiên là tớ sẽ cố gắng vì cô giáo
tớ tuyệt vời thế kia mà.
Buổi đầu tiên đến lớp, cô giáo yêu cầu chúng tớ đứng lên tự giới
thiệu về mình với các bạn khác. Lớp tớ vẫn vắng lắm, ngồi cạnh tớ là
một bạn nữ, mặt mày ủ rũ. Có hai bạn nam có vẻ khá nghịch đang rì
rầm nói chuyện với nhau như đã quen biết nhau từ lúc học mẫu giáo,
trông thật đáng ghen tỵ. Phía sau là những bạn nào tớ cũng chẳng biết
vì chưa dám nhìn xuống. Mẹ tớ sau khi đưa đến cửa lớp đã đi về rồi.
Lớp Một rồi có khác, hồi tớ mới đi học mẫu giáo, mẹ tớ đứng chờ
suốt cả buổi, còn đợi xem đến bữa ăn tớ ăn thế nào. Cũng hơi lo đây,
tớ chưa chuẩn bị gì cho màn giới thiệu. Đã có một vài bạn lên tự giới
thiệu, tớ chưa kịp nhớ tên của các bạn ấy. Tớ còn mải suy nghĩ mà.
Lại một bạn nữ mặc váy rất đẹp lên hát. Tớ nghĩ ra rồi, tớ sẽ giới
thiệu bằng tiếng Anh, độc đáo đấy chứ. Sau khi nghĩ được cách, tớ
thở phào đợi đến lượt mình. Tớ giả làm hai người nước ngoài trò
chuyện với nhau, hỏi tên tuổi, nơi ở, sở thích để qua đó cho mọi
người biết tên tớ. Các bạn phía dưới nhìn tớ có vẻ ngạc nhiên, cô giáo
thì rất thích, cô còn hỏi tớ đã học tiếng Anh ở đâu mà nói hay thế. Kết
quả là, ngay sau buổi học đầu tiên, tớ được cử làm lớp trưởng! Chà,
chà, tớ cực thích chức vụ này nhé. Nếu bạn nào cũng thích làm lớp
trưởng, các bạn nhớ phải gây được ấn tượng với cô giáo ngay từ ngày
học đầu tiên, chuẩn bị màn giới thiệu hấp dẫn này, tự tin này và quan
tâm đến các bạn cùng lớp nữa vì có nhiều bạn chưa quen với lớp học
đâu.
Bắt đầu những ngày học đầu tiên ở ngôi trường mới, bạn bè cũng
quen dần. Lớp tớ chỉ có 24 bạn thôi. Tớ được cô phân ngồi ở bàn cuối
cùng (chắc vì tớ cao mà lại hơi béo nữa – mẹ tớ thì bảo: không phải
hơi béo mà là rất béo, nhưng tớ chỉ nói thế thôi, tớ không thích ai gọi
mình là béo cả), cạnh tớ là bạn Nguyên Khôi, cao nhất lớp. Nhiều lúc
nhìn bạn ấy tớ cứ tưởng tượng ra con hươu cao cổ vì dáng đi khòng
khòng do chiều cao quá khổ của bạn ấy. Chẳng bù cho một số bạn
trong lớp lại bé tí như Thành Trung này, Thùy An này, các bạn ấy
giống hệt như các em lớp mẫu giáo tớ hay gặp. Tuy thế, các bạn ấy
cũng học rất tốt, tớ và Thành Trung luôn là “đối thủ” của nhau trong
học tập đấy.
Lên lớp Một, học bao nhiêu là môn học. Giờ học nào tớ cũng
thích trừ môn Thể dục. Ban đầu tớ còn sợ giọng nói của cô Thể dục
nhưng sau đó tớ hiểu ra, cô cần phải nói to thì mới có thể nhắc nhở
được tất cả các bạn. Dưới sân trường ồn ào thế, nếu cô chỉ nói nhỏ đi
một chút là cả lớp sẽ nhốn nháo lên ngay. Dù biết thế nhưng tớ vẫn
sờ sợ mỗi khi có tiết học này. Có hôm chắc vì sợ quá nên tớ còn cảm
thấy đau bụng nữa cơ. Chà chà, các động tác chân tay thật khó điều
khiển. Chắc hè này tớ phải bảo mẹ tớ cho đi học bơi hoặc môn nào đó
có liên quan đến thể thao mới được. Các giờ học trong lớp thì tớ
thường xuyên được cô giáo khen, tớ cảm nhận các cô còn nhìn tớ rất
trìu mến nữa chứ. Ban đầu, khó nhất là môn Tập viết. Viết bằng bút
chì thôi nhưng không dễ chút nào. Bọn tớ bặm môi bặm lợi mà viết
cứ nguệch ngoạc như con giun. Bố mẹ bạn nào cũng sốt ruột khi nhìn
vở các con toàn điểm 5, điểm 6. Tớ cũng thế, mà tớ nghe bố mẹ các
bạn đến phàn nàn với cô cũng thế. Tớ cũng hết sức cố gắng nhưng
quả thực, lúc đó cái bút không theo sự điều khiển của mình, cứ trệch
đi, lại còn phải đếm dòng, đếm ly nữa. Chữ nào thì bao nhiêu ly, nét
cong, nét hất, nét xiên... mọi thứ cứ rối tung trong đầu tớ khiến tớ
nhiều lúc chỉ muốn quay lại học mẫu giáo.
May mà bố mẹ tớ rất tâm lý. Mẹ tớ thì thỉnh thoảng còn sốt ruột,
than phiền với người này người kia về điểm của tớ chứ bố tớ thì tuyệt
nhiên không. Thế mới tuyệt chứ! Mà các ấy biết không, bố tớ là
chuyên gia về tập viết đấy. Tên của bố tớ có trên dòng chữ tác giả
cuốn Tập viết lớp Một mà. Thế nên chắc bố hiểu những giai đoạn của
một chú nhóc lớp Một khi học viết và rất kiên trì đợi đến ngày điểm
số của tớ được nâng lên. Tớ lại không thích viết bằng tay phải, từ nhỏ
tớ quen viết bằng tay trái nên để đổi được sang tay phải quả là cực
hình với tớ. Cứ tranh thủ khi nào cô giáo ra ngoài là tớ lại viết bằng
tay trái, cảm giác dễ chịu hẳn (mong là cô giáo không phạt tớ khi biết
điều này). Bây giờ thì chữ tớ khá r...
 





